Sáng sớm ngày hôm sau

Sang som ngay hom sau

Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề là mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa. Mệt mỏi hoảng loạn và tuyệt vọng, anh liên tục lẩm nhẩm cầu khẩn một phép màu kỳ lạ xảy ra, nhưng cảm thấy vô vọng.

Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những miếng vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được.

Đánh nhau bằng gậy

danh nhau bang gay

Trong một tiết học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, họa sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha. Bức tranh mang tên Đánh nhau bằng gậy.

Trong bức tranh, Goya vẽ hai người nông dân đang xô xát nhau. Mỗi người cầm trên tay một chiếc dùi cui sần sùi. Một người đang giơ dùi cui để bảo vệ mặt mình. Nền trời trong xanh không để lộ một nét gì sắp xảy đến. Người ta không đoán được trời sắp dông bão hay sáng rực nữa.

Cả lớp nhốn nháo. Ai nấy đều lao nhao muốn phát biểu trước. Có sinh viên nói đây là bức tranh diễn tả định luật bảo tồn của con người: “Đấu tranh bảo tồn sinh mạng”. Sinh viên khác: bức tranh diễn tả mục đích của con người là muốn hạnh phúc vì hạnh phúc là đấu tranh. Sinh viên khác nữa lại phân tích: bức tranh muốn diễn tả chân lý con người là động vật có lý trí, vì chỉ có thú vật mới cắn nhau mà ở đây là thú vật có lý trí nên cắn nhau bằng gậy.

Thay đổi một nhân viên khó bảo

Turn Around a Difficult Employee_OK [V]

Kính gửi chuyên gia huấn luyện Carnegie,

Tôi mới trở thành quản lý khối dịch vụ văn phòng cho một công ty chuyên sản xuất công cụ mộc không lớn lắm. Tôi phụ trách giám sát Dana, người đã làm việc cho công ty 20 năm. Anh ta hoàn toàn không có năng lực. Thậm chí anh ta không thể làm những công việc được xem là đơn giản nhất, và mọi người trong công ty đều phàn nàn về thái độ làm việc của anh ta. Tôi là một phụ nữ, nhỏ tuổi hơn anh ta, được bổ nhiệm vào vị trí này vì tôi có bằng đại học. Tôi biết anh ta không bằng lòng về tôi, bởi vì anh ta đã từng tuyên bố thẳng thừng rằng tôi không xứng đáng ngồi vị trí đó. Anh ta rất ghét mỗi khi tôi yêu cầu anh ta làm việc gì đó. Tôi hiểu, chúng tôi không thể trở thành bạn thân, nhưng tôi cần dẫn dắt phòng ban của mình và anh ta làm cho việc đó không thể thực hiện.

Suzanne.

Cây cầu

cay cau

Vùng nọ có hai anh em sống kế nhà nhau. Họ đã từng rất hòa thuận nhưng gần đây xảy ra mâu thuẫn chỉ vì một sự hiểu lầm nhỏ trong kinh doanh.

Một buổi sáng, có một người đến gõ cửa nhà người anh, John. Đó là một người thợ mộc với túi đồ nghề to tướng: “Tôi đang tìm việc và hi vọng ông có việc gì đó cần đến tôi”.

“Rất đúng lúc” – John nói. “Tôi có một công việc cho anh đây. Anh nhìn thấy cái hố to đằng kia không? Đó là “tác phẩm” của hàng xóm nhà tôi, mà không, thực ra là em trai tôi. Tuần trước, có một bãi cỏ ở giữa hai nhà và nó đã lấy xe ủi đào đi tạo thành cái hố. Nó làm việc đó để chọc tức tôi nhưng hãy xem tôi trả đũa lại nó. Tôi muốn anh xây cho tôi một hàng rào cao khoảng 3m. Tôi không muốn nhìn thấy nó thêm nữa”.

TỪ BẠN THÀNH SẾP: VIỆC THĂNG CHỨC CÓ THỂ SẼ LÀM THAY ĐỔI MỐI QUAN HỆ CỦA BẠN

IndianapolisStar-From friend to boss[V]_OK_good

Mọi người tập hợp đông đủ trong phòng họp, nhắm nháp các cuộn rau bina, các viên pho mát hình hạt lựu, và thưởng thức món nước ép nho hấp dẫn, để chuẩn bị nâng ly chúc mừng cho vị sếp mới. Bạn nhìn người đồng nghiệp – người bạn thân của bạn, rồi cười 1 cách ranh mãnh và thì thầm: “không biết lần này ai sẽ là vị sếp thất bại mới của chúng ta đây?”. Nhưng không hiểu sao lần này anh bạn của bạn lại thậm chí không cười khúc khích với bạn.

Vài phút sau, trời đất như tối sầm lại trước mắt bạn khi người bạn của bạn khệnh khạng bước lên giữa phòng và thông báo rằng anh ta sẽ là sếp mới của bạn. Thật mới khó xử làm sao!

Ngắm bắn mặt trăng

Ngam Ban Mat Trang

1. Tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước một ngã tư đường phố ở Việt Nam. Không có đèn giao thông. Bạn thì đang ở bên này đường và muốn sang bên kia đường. Dòng người đang cuồn cuộn chảy ngang trước mặt bạn. Vậy bạn sẽ làm thế nào?

Có ba cách bạn có thể làm:

Một là: Bạn thẫn người ra “đông quá, thôi mình quay về thôi!”.

Hai là: Bạn đứng đó, phân tích từng chiếc xe một, xem cách đi của nó thế nào để mình còn biết cách xử lý. Nhưng vì xe cộ đi qua đi lại khá đông nên bạn vừa nghĩ xong cho chiếc xe này thì lại một chiếc xe khác xuất hiện, rồi lại chiếc xe nữa, đi đủ kiểu khác nhau, và bạn phân tích không xuể. Nên bạn cứ đứng nhìn ngập ngừng mãi, với một niềm hy vọng mong manh rằng, giá rồi đến một lúc nào đó, hết xe thì mình có thể vượt qua. Nhưng bạn biết rồi đấy, đường vắng xe là điều ngày càng không thể ở Việt Nam.

Cách thứ ba: Bạn biết bên kia đường là nơi bạn muốn tới, và bạn sẽ nhìn quanh cẩn thận, và vừa lèo lái giữa dòng xe cộ, có khi bạn ngừng chờ cho một chiếc xe đi qua, có khi bạn rồ ga nhanh hơn, rồi cuối cùng bạn cũng có thể vượt qua được và sang được bên kia đường.

Tôi cần giấy chứng nhận làm người

Toi can giay chung nhan lam nguoi

Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.

Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :

- Ðây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :

- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :

- Anh là người tàn tật ?

- Vâng, tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :

- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.

Trái tim bằng đá

trai tim bang da

Ngày xưa, tại vùng đất nọ, có một cô gái vô cùng sắc lạnh. Cô luôn suy nghĩ và hành động bằng lí trí. Gặp bất cứ việc gì, cô cũng mổ, xẻ, phân tích, và giải quyết như những công thức toán. Và chưa bao giờ cô bị vấp ngã, điều đó làm cô hài lòng về bản thân vô cùng. Cô cứ thế, tự tin với cái phương pháp rắn rỏi cứng nhắc kia mà sống.

Một hôm, cô dạo chơi qua một vùng đất lạ…

Ước Mơ Lớn

Uoc mo lon

Hai người đàn ông đang ngồi câu bên một cái hồ hoang vắng ở một vùng xa xôi thuộc Canada. Một người ngáp ngắn ngáp dài, duỗi tay và thở dài. “Anh bạn ơi tôi chỉ mơ sao bắt được một ngàn con cá hồi”.

Người đàn ông kia đáp: “Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá, anh có cho tôi một nữa không?”

“Không đâu”

Uoc mo lon“Thế anh có cho tôi một phần tư chổ cá ấy không?”

“Không, tôi chẳng cho anh một phần tư đâu!”

“Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá, chẳng nhẽ anh không cho tôi tối thiểu là mười con à?”

“Không, mười con cũng không”

Nơi cất giấu tiềm năng vô hạn của con người

Noi cat giau tiem nang vo han cua con nguoi

Truyền thuyết cổ của người Hindu kể lại rằng, ngày xưa tất cả con người đều có một quyền năng hết sức to lớn, nhưng họ lại quá lạm dụng sức mạnh của mình đến nỗi vị thần Brahma, vị thần tối cao, quyết định tước bỏ toàn bộ quyền năng Tạo hóa đã ban cho họ. Tuy nhiên, lúc này có một vấn đề khó khăn nảy sinh: làm thế nào tìm ra nơi thích hợp để giấu phần quyền năng ấy đi?

Brahma liền triệu tập tất cả các vị thần tối cao trong một hội nghị để xem xét vấn đề này. Giải pháp đầu tiên của họ là: “Chúng ta sẽ giấu quyền năng của con người lên đỉnh của ngọn núi cao nhất thế giới”. Nhưng Brahma không đồng ý, bởi vì sớm hay muộn, thế nào con người cũng trèo được lên ngọn núi ấy và tìm ra nó.

Kết Nối Với Chúng Tôi
Facebook   Twitter   Youtube   Flickr   LinkedIn  
Powered by WordPress | Original theme: Greeny | Edited by FG