Giới thiệu địa chỉ sua chua dien nuoc quan cau giay và bán vest nam đẹp, thời trang cho phái mạnh. Phục vụ hơn 500000 khách hàng của Quận!

Cảm Nhận Từ Chuyến Đi Từ Thiện Ngày 29/5 - Liên Châu | Đắc Nhân Tâm

Cảm Nhận Từ Chuyến Đi Từ Thiện Ngày 29/5 – Liên Châu

Cảm nhận của bạn Giang Liên Châu về chuyến đi thăm chùa Kỳ Quang do trường doanh nhân Đắc Nhân Tâm tổ chức vào ngày 29/5 vừa qua:

“Không phải là lần đầu tiên nó đi những hoạt động từ thiện như thế này, thế mà lòng vẫn trào dâng ngổn ngang những cảm xúc như lúc đầu. Vẫn những tiếng khóc nấc nghẹn ngào, vẫn những nụ cười vô tư lự, vẫn những ánh mắt hồn nhiên, vẫn những bàn tay nhỏ bé xinh xinh đưa ra trong không gian để chờ những người hảo tâm nắm lấy… xót xa…

Đã rất lâu rồi, có một đứa bé suốt ngày cứ trách bản thân nó không may mắn. Nó không được ở nhà cao cửa rộng như những đứa bạn trong lớp, ba mẹ nó đi làm suốt ngày mà không quan tâm đến nó học hành ra sao, mỗi ngày nó chỉ có thể gặp ba mẹ nó vào mỗi buổi tối, đủ để nói được vài câu, không đủ để nó kể chuyện trường lớp, bạn bè. Nó tự thu mình trong cái thế giới nhỏ hẹp của nó, vô hình nó đã dựng một bức tường giữa nó với ba mẹ mình lúc nào cũng không hay biết. Bức tường đó càng rõ ràng hơn khi em nó ra đời, nó cảm thấy nó bị cho ra khỏi rìa cuộc sống của gia đình nó, khi mà em nó trở thành tâm điểm tiếng cười của gia đình. Cứ như vậy nó lớn dần lên trong cái thế giới nhỏ hẹp sau bức tường đó, ngày ngày than thân trách phận nó tại sao nó không được sinh ra trong một gia đình tốt hơn, một gia đình mà nó hằng mơ ước.

Cho đến một ngày… ngày đó của nó quan trọng hơn bất cứ ngày nào trong đời nó, khi mà nó nhận ra nó may mắn hơn rất rất rất nhiều người. Nó có tay có chân, có ba có mẹ có em, có gia đình để yêu thương, có một mái nhà để về, có trường lớp để học, có bạn bè để sẻ chia và nó có một cuộc đời để sống. Trong mười mấy năm nay nó đã sống như thế nào, nó không thể nhớ nổi nó đã trải qua những gì trong suốt ngần ấy năm. Đã từng có người hỏi nó, ngày nào là ngày quan trọng nhất của nó từ trước đến giờ? Nó không thể nhớ nổi một ngày để mà trả lời… Mãi cho đến ngày hôm ấy. Cái ngày mà nó vào viện bảo tàng và nhìn thấy vô số những hình ảnh thảm thiết của thời chiến tranh, những thảm họa mà chất độc màu da cam gây ra cho những thai nhi mới thành hình trong những chiếc hũ chỉ to bằng hũ thuốc rượu của ba nó ở nhà… xót xa…

Nó bắt đầu nhìn nhận cuộc đời nó ở một khía cạnh khác, chiêm nghiệm lại bản thân nó từ trước đến giờ. Nó mất cả năm trời mới tìm  ra được triết lý sống của nó, hay nói đúng hơn là mất cả hai mươi năm để nghiệm ra nó cần phải làm gì. Bản thân nó bây giờ sống tốt hơn rất nhiều so với nó ngày xưa. Mỗi ngày của nó trôi qua đều không phải là vô ích. Nó cảm thấy vui khi biết mình có ích mỗi ngày, thế là đủ. Không cần ai biết đến sự giúp đỡ của nó, không cần ai quan tâm nó đã làm gì cho họ, chỉ cần nó thấy được nụ cười của những người xung quanh nó mỗi ngày là nó đã cảm thấy ngày đó của nó thật là vui. Cũng có những lúc nó cảm thấy chán nản lắm, nó nổi nóng với tất cả mọi người, nó không cần người ta biết ơn những gì nó làm, nhưng ít ra cũng đừng nói xấu hay đâm sau lưng nó. Những lúc như thế, nó thường tìm đến những hoạt động từ thiện, hay ít ra là làm một cái gì đó có ý nghĩa cho đời.Thế rồi không nhớ là từ lúc nào, nó đã bắt đầu có ý nghĩ trách nhiệm của nó là góp một phần nhỏ cho xã hội. Thật may mắn thay, giờ đây, khi nó đã có thể kiếm tiền nuôi sống bản thân nó, nó đã có thể trích ra vài trăm ngàn ít ỏi mỗi tháng để sẻ chia với những cảnh đời bất hạnh, bởi vì chính những cuộc đời ấy đã dạy cho nó hiểu rằng: nó đang sống.

Ngày hôm ấy là lần đầu tiên nó thăm ngôi chùa ấy, nhà tình thương ấy. Vẫn cảm giác bao lần của nó,… sợ. Phải, nó sợ. Con người thường hay sợ những cái gì không quen thuộc với mình. Mặc dù nó đã thấy bao nhiêu lần, nó vẫn sợ. Cho nên nó chỉ dám đứng từ xa nhìn vào. Một lần nó lấy hết can đảm vào dỗ dành một đứa bé bị dị tật, thế nhưng mới vừa đụng vào thì đứa bé đó khóc thét lên. Nó muốn bồng đứa bé lên để dỗ dành, nhưng mà không biết làm cách nào để xoay xở với cái đầu của đứa bé tội nghiệp đó. Nó chỉ biết đứng đó đưa mắt nhìn quanh tìm sự giúp đỡ, cũng may, có một chị áo tím vào dỗ bé thay nó, nó thầm cảm ơn chị ấy vì điều đó. Có lẽ chính vì những nỗi sợ tầm thường của con người này mà ba mẹ của những đứa trẻ đó mới bỏ rơi chúng. Họ sợ thói đời đàm tiếu, sợ cái kiểu ngồi lê đôi mách của những người buôn chuyện, sợ mình có một đứa con không giống ai, sợ người ta nói mình không chồng mà chữa, sợ mình quá nghèo không có tiền mà nuôi con. Thật tội nghiệp cho những người mẹ chết vì sinh khó, nhưng càng tội nghiệp hơn cho những người phải gạt nước mắt mà giao con mình cho người khác nuôi. Và có lẽ cùng thời điểm ấy, khi mà nó đang đi từng phòng thăm những đứa trẻ không quen biết ấy, có một người mẹ đứng lặng sau cánh cửa nhìn con mình bơ vơ trong gian phòng chật chội ấy… xót xa…

Sau chuyến đi hôm ấy, một lần nữa nó càng khắng định chắc chắn rằng cuộc đời của nó quá đẹp, quá thú vị, quá may mắn. Cho nên nó càng phải sống thật ý nghĩa để cảm ơn ba mẹ nó đã cho nó một cuộc đời giá trị như thế !!!”

Giang Liên Châu

 


Chương trình Tối thiểu đầu tư, tối đa hiệu quả

One Response to “Cảm Nhận Từ Chuyến Đi Từ Thiện Ngày 29/5 – Liên Châu”

  1. Awesome website

    [...]the time to read or visit the content or sites we have linked to below the[...]…

Leave a Reply

To use reCAPTCHA you must get an API key from https://www.google.com/recaptcha/admin/create