Giới thiệu địa chỉ sua chua dien nuoc quan cau giay và bán vest nam đẹp, thời trang cho phái mạnh. Phục vụ hơn 500000 khách hàng của Quận!

Buổi Trình Diễn Vẫn Phải Tiếp Tục | Đắc Nhân Tâm

Buổi Trình Diễn Vẫn Phải Tiếp Tục

The show must go on [V]_OKHãy cùng bắt đầu bằng một câu đố bất ngờ. Điều gì tồi tệ hơn việc thay tuỷ răng mà không có thuốc tê? Điều gì gây lo lắng hơn cả một buổi họp nhân viên vào tháng tám trong một căn phòng không có điều hoà? Điều gì đáng sợ hơn việc chạm trán một con rắn?

Theo cuộc thăm dò dư luận gần đây nhất của viện Gallup, điều duy nhất mà người Mỹ sợ hơn cả những điều ở trên là việc nói trước công chúng.

Đó là một nỗi sợ mà hầu hết chúng ta có thể mắc phải, nhưng không như những chứng lo lắng khác thường có thể tránh dễ dàng, đây là chứng ám ảnh mà hầu hết những người bán hàng phải đối mặt. Ngay cả những chuyên viên kinh doanh là những người không thường rùng mình vì ý tưởng thuyết trình cũng đặt vấn đề liệu chiến lược và kỹ thuật của họ có thực sự hiệu quả. Quan tâm đến vấn đề này, SMM trở lại trường học; cụ thể là khoá học Những bài thuyết trình có tầm ảnh hướng lớn của Tổ chức Dale Carnegie; để tìm hiểu xem cần phải làm những gì để vượt qua tình trạng hoảng loạn và thuyết trình bán hàng một cách ấn tượng.

Phòng học nằm trong tầng hầm của một toà nhà văn phòng ở trung tâm thành phố Manhattan, nơi các dãy bàn được xếp dọc theo mỗi bên phòng, các thẻ tên và bìa hồ sơ đã được cẩn thật đặt tại từng chỗ (kèm với các bài đánh giá về quyển “Đắc nhân tâm” của Dale Carnegie). Khi 8 học viên; đại diện cho các ngành công nghiệp từ dược cho đến truyền hình cáp; chậm rãi bước vào phòng để bắt đầu vào lúc 9h đúng, không khí im lặng gợi nhớ đến những ngày đâu tiên đi học bao trùm lấy căn phòng. Cứ như vậy cho đến khi các chuyên gia huấn luyện Mike Charles và Nancy Rickles, hấp dẫn không kém gì Regis và Kathie Lee, nhấp nhẹ vào Powerpoint và bắt đầu khoá học cấp tốc hai ngày. Charles nói với một giọng như kiểu phát thanh viên: “40% các doanh nhân nhận thấy việc thuyết trình rất nhàm chán, 40% khác cảm thấy buồn ngủ và chỉ có 3% cảm thấy hào hứng với việc này. Các nghiên cứu cho thấy cách người ta thể hiện và hành động trong một bài thuyết trình còn quan trọng hơn điều họ nói.”

Từ đó, chúng ta nói đến kinh doanh. Hãy lấy vở ra và chuốc nhọn bút chì: Lớp học bắt đầu.

Bài học #1
Cấu trúc: Bài thuyết trình từ Mở đầu đến Kết luận

Chỉ 10 phút sau khi bài học số 1 bắt đầu, lớp học được giao bài tập đầu tiên; một bài thuyết trình 2 phút về bản thân họ, bao gồm nơi làm việc, công việc, lý do học lớp này và một câu chuyện về tình huống tồi tệ nhất mà họ từng trải qua trong một bài thuyết trình kinh doanh. Từ đây, mỗi bài thuyết trình đều được quay phim lại và được bình xét.

Sau khi luyện tập theo cặp, các học viên lần lượt lên trước phòng; phần lớn họ khá e dè trước các bạn cùng lớp, thường xuyên nhìn xuống các dòng chữ viết nguệch ngoạc vội vàng. Lỗi thứ nhất là gì? Bắt đầu bằng việc nói, “Xin chào buổi sáng.”

Rickles nói, “Khoảng thời gian chú ý của người lớn là chừng 10 đến 20 giây, bằng với thời gian để hoàn thành phần mở đầu của bạn. Từ lúc này trở đi, không ai trong chúng ta được dùng những cụm như ‘Xin chào buổi sáng, xin chào buổi trưa hay chiều’ nữa.”

Cả lớp hăng hái tham gia vào bài tập, cố gắng để giữ cho phần bình luận giới thiệu được thú vị. Yoshi, một giám đốc điều hành của một công ty dệt Nhật Bản, là một trong những thành viên nhiệt tình nhất của nhóm, để lại ấn tượng mạnh trong phần thuyết trình của anh. Là người Nhật bản xứ, Yoshi cầm các ghi chú bằng một tay và tay còn lại giữ quyển từ điển Nhật-Anh, nhưng khả năng tiếng Anh của ông lại ít có ảnh hưởng đến khả năng làm chủ được khán giả của mình. Ông nói với các bạn cùng lớp khi làm bài tập rằng mục tiêu của ông là có thể đọc những bài duyễn thuyết có thể thúc đẩy và gây cảm hứng nơi nhân viên của mình và để có thể tỏ ra tự tin hơn trong những lần thuyết trình. Âm lượng trong lời nói của ông thể hiện sự phấn khích về công việc của mình. Một học viên quan sát, “Tôi nghĩ rõ ràng là nếu Yoshi nói tiếng Anh thuần thục thì ông sẽ không cần dự lớp này đâu.”

Không bàn đến vấn đề cường độ âm của giọng nói, có rất nhiều cách để định hình một bài thuyết trình và phần mở đầu là một trong những khía cạnh quan trọng nhất; đó là cơ hội để thu hút người nghe và tranh thủ sự chú ý của họ. Các chuyên gia huấn luyện đề nghị sử dụng một khẳng định gây ngạc nhiên, một câu hỏi tu từ, khen ngợi nhóm về một thành tựu, hay kể một câu chuyện khơi gợi sự tò mò. Rickles đưa ví dụ về một bài diễn thuyết mà cô từng nghe về việc nội soi ung thư vú, trong đó người diễn thuyết có nói, “24.000 phụ nữa sẽ bị tấn công trong năm nay, nhưng phải mất vài năm sau họ mới chú ý.”

Từ đó, các bài thuyết trình kinh doanh có thể tiến hành theo một đề cương cơ bản: Kết nối một loạt dữ kiện với lợi ích của chúng. Biết được khán giả của mình là đối tượng nào và tạo ra một thông điệp phù hợp bằng ngôn ngữ của nhóm. Nói cho họ ngay từ đầu mục đích của buổi thuyết trình. Tất cả các dữ kiện nên có bằng chứng hỗ trợ để loại bỏ các nghi vấn kéo dài. Bằng chứng có thể ở nhiều dạng, như là các cuộc biểu dương, chứng thực từ khách hàng, các suy luận, hoặc số liệu thống kê. Nếu bạn muốn giải thích các thông tin phức tạp, hãy dùng các suy luận ngắn để làm cho thông tin được rõ ràng.

Tất cả những điều này phải được thực hiện theo hướng xây dựng quan hệ thân thiện với khán giả. Charles nói, “Bạn có thể xây dựng mối quan hệ đó bằng cách dùng đại từ ‘chúng ta’ thay vì ‘tôi’, ca ngợi nhóm để cho thấy là bạn tự hào khi được ở đó, hoặc mỉm cười. Hãy chuẩn bị sẵn sàng như một vận động viên; uống nước, ngủ kỹ, và luyện tập.”

Bài học #2
Phương tiện nghe nhìn hỗ trợ: Diễn thuyết không chỉ là dùng Lời nói

Sau khi đã “nạp nhiên liệu” sau giờ ăn trưa, các học viên được mời trở lại phòng học bằng một đoạn trình chiếu Powerpoint về một sự thật trong kinh doanh: Người ta chỉ nhớ khoảng 10% những điều được nghe từ một bài diễn thuyết, 20% những điều được viết, nhưng đến 50% những điều được thấy và nghe.

Đã đến lúc bắt đầu với các phương tiện nghe nhìn hỗ trợ. Đối với phần lớn những người bán hàng, điều này có nghĩa là trở nên sáng tạo với các trình chiếu Powerpoint. Các học viên của Dale Carnegie nhanh chóng nhận ra việc sử dụng các công cụ này có thể là nét duyên dáng góp phần cứu vãn hoặc là sự thất bại của bất kỳ buổi thuyết trình nào. Sau vài phút chuẩn bị, đã đến lúc đọc một bài diễn thuyết khác; sử dụng các phương tiện nghe nhìn hỗ trợ.

Trong khi máy quay vẫn đang chạy, Rickles đưa ra các yêu cầu như nói to hơn hoặc sử dụng các động tác tay phù hợp, còn các học viên cố gắng vượt qua được bốn phút thuyết trình này. “Nạn nhân” đầu tiên là Bernard, một nhân viên bán hàng trong ngành tài chính với bài diễn thuyết về việc bán các quỹ đầu tư tín thác. Sử dụng một loạt các trình chiếu có nhấn mạnh các điểm và số liệu quan trọng, ông cố thuyết phục khán giả tin vào sản phẩm của mình, ngay cả trong thời kỳ kinh tế bấp bênh. Bài thuyết trình của ông bắt đầu mà không có điểm nhấn nào trình bày các lợi ích của sản phẩm và cũng không sử dụng các cứ liệu thống kê để hỗ trợ cho các khẳng định của mình. Rickles liên tục nhắc đi nhắc lại rằng sai lầm lớn nhất là đã quay lưng lại với khán giả. Cô khuyên rằng, “Đừng nói chuyện với các phương tiện nghe nhìn của bạn.”

Các phương tiện nghe nhìn hỗ trợ giúp hiện thực hoá ý tưởng của bạn, dẫn dắt bài thuyết trình và khiến cho thông điệp dễ hiểu hơn. Rickles và Charles đưa ra một nguyên quan trọng cơ bản trong thiết kế hình ảnh trực quan: chỉ dùng khoảng 6 từ một dòng và không quá 6 dòng một trang. Họ cũng đề nghị sử dụng hình ảnh để khiến nội dung hấp dẫn hơn nếu có thể, không chiếu nhiều hơn 4 trang trong 4 phút và luôn nhớ đến kích thước của nhóm khi thiết kế trình chiếu để mọi người đều có thể thấy chúng. Không thích sử dụng Powerpoint? Charles nói, “Tôi sẽ dùng bảng kẹp giấy flip chart cho một nhóm dưới 30 người. Và nếu bạn muốn sử dụng băng video thì hãy chiếu trong khoảng 20 đến 30 giây cho một bài thuyết trình 4 phút thôi. Những đoạn phim có thể lấy mất phần trình diễn của bạn.”

Bài học #3
Hỏi đáp: Đừng chạy trốn khỏi chiến tuyến

Một phần khác của bài thuyết trình có thể lấy đi sự thành công của bạn chính là phần hỏi-đáp quen thuộc. Đó là phần khủng khiếp của bất kỳ sự chào hàng nào; và là lúc mà người thuyết trình sơ hở nhất và có thể bị tấn công bất ngờ. Đó cũng là lý do chính vì sao Bernard quyết định tham gia khoá học.

Ông nói, “Tôi thật sự cần sự giúp đỡ với phần hỏi-đáp. Bạn thật sự cảm thấy bất ngờ, đặc biệt là khi đó là một đám đông không mấy thiện cảm. Tôi tham gia chủ yếu vào các thị trường tài chính và đó là một năm không thuận lợi. Khi người ta buồn bực vì đầu tư của họ, họ trở nên phi lý, và đó là thử thách lớn của tôi.”

Khi các chuyên gia huấn luyện đưa ra các phiếu ghi mục lục cho nhóm, mỗi học viên mô tả thêm chi tiết công việc của mình bao gồm những gì, những tranh cãi thường gặp trong lĩnh vực họ làm, và những khía cạnh tiêu cực trong ngành của họ. Đã tới phần thảo luận không giới hạn trong đó mỗi học viên sẽ ngồi trên một chiếc ghế bành quá khổ và trả lời những câu hỏi khó chịu nhất mà các bạn cùng lớp có thể nghĩ ra, được viết trên phiếu mục lục.

Mục tiêu là giữ bình tĩnh, không lo lắng che giấu khuyết điểm, và dự tính những câu hỏi có thể xuất hiện. Mặc dù viễn cảnh như vậy có thể gây lo lắng cho cả những người điềm tĩnh nhất, các học viên đã được nhắc rằng đây là một cơ hội để tỏ ra tự tin và thể hiện kiến thức. Charles nói, “Việc hỏi đáp có thể phơi bày ra bất kỳ sự đối kháng nào mà bạn có thể không nhận ra và cũng có thể làm rõ thông điệp của bạn.”

Một số kỹ thuật được lớp sử dụng bao gồm bắt đầu bằng cách nói, “Ai có câu hỏi đầu tiên?” thay vì hỏi liệu có câu hỏi nào không. Các thành viên trong lớp cũng được hướng dẫn phản hồi tới toàn nhóm, chứ không chỉ riêng người hỏi. Nếu ai đó hỏi một câu không mấy thiện chí, hãy diễn giải nó thành một câu trung lập hơn cho toàn nhóm để giảm bớt sự gay gắt. Charles nói, “Đừng chỉ vào ai, hãy mở tay ra. Đừng đánh giá một câu hỏi bằng cách nói hay hoặc khó, chỉ cần mỉm cười, lặp lại nó và tiếp tục.”

Anna, một nhân viên tiếp thị cho công ty tư vấn Big Five, đã chiến đấu với một số cuộc tấn công từ bên dưới, bao gồm lời kết tội rằng những tư vấn viên không bao giờ xuyên suốt các đề án mà họ được thuê. Một học viên hỏi, “Làm sao để đảm bảo rằng tôi sẽ nhận được kết quả từ công ty của chị nếu tôi bị bỏ rơi khi thời hạn của quý vị đã xong?”

Anna khẽ dựa vào ghế và lặp lại câu hỏi bằng lời của mình. “Câu hỏi này liên quan đến việc công ty chúng tôi cần có chính sách gì để đảm bảo các giải pháp của chúng tôi khả thi.”

Trong khi cô trả lời câu hỏi, nêu chi tiết về các quy trình hậu đề án dài mà công ty yêu cầu ở mỗi tư vấn viên, Anna vẫn giữ bình tĩnh. Với mỗi câu hỏi nhằm giáng một đòn vào ngành tư vấn, cô vẫn giữ một cung cách đàm thoại và không lo lắng che giấu khuyết điểm. Cô nói khi nhảy ra khỏi ghế, “Tôi đã nghĩ là nó sẽ khó hơn.” Nhưng cô cũng thừa nhận là sự việc không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy. Cô nói, “Tôi phải giải quyết nhiều vấn đề liên quan đến bán công nghệ của công ty, nhưng tôi lại không phải là dân kỹ thuật. Thật phức tạp vì khán giả của tôi có thể là bất kỳ ai từ quản lý nhân lực đến bộ phận kỹ thuật. Tôi phải có khả năng tự suy nghĩ và giải quyết nhiều câu hỏi khác nhau, vì vậy các khán giả của tôi thường không có thiện cảm hơn, tuỳ vào chuyên môn của họ là gì.”

Rickles cho biết, bí quyết ở đây là phải giữ bình tĩnh. Thường thì các nhân viên bán hàng có thể dự tính được các câu hỏi mà họ có thể gặp. Cô nói, “Tất cả cũng đều quy về luyện tập và chuẩn bị. Bạn phải biết được khán giả của mình là đối tượng gì.”

Bài học #4
Ngôn ngữ cơ thể và cường độ âm thanh: Thuyết trình như lời hát

Tiếp theo là phần tập trung vào giọng nói, rốt cuộc lại trở thành một trong những thời gian gây bối rối của lớp. Mọi người được phát cho một số tài liệu khô khan; các bài báo từ các tập san thương mại hoặc các tạp chí luật; để đọc trước lớp. Tất nhiên, Rickles cũng sẵn sàng với những thứ tương tự. Sau khi đọc một vài số liệu, cô nói, “Ngôn ngữ cơ thể chiếm 55% điều khán giả có thể nhớ, một mình giọng nói chiếm 38% và ngôn từ chỉ chiếm khoảng 7%.”

Ghi nhớ điều này, Anna bước lên sân khấu. Khi cô bắt đầu đọc bài báo, Rickles cắt ngang và nói lớn, “Đọc câu kế tiếp theo cái kiểu giọng Arnold Schwarzenegger của cô ấy!” Anna, một phụ nữ trẻ nhỏ nhắn ở cuối những năm tuổi hai mươi với mái tóc ngắn màu vàng, đột nhiên lại hiện thân thành một chất giọng Áo giống như Arnold, sâu lắng một cách ấn tượng và rất dễ nhận ra, đã khiến cả lớn học phải trầm trồ ngợi khen. Rickles lại cắt ngang lần nữa. “Bây giờ hãy hát những câu kế tiếp như một nghệ sĩ opera.” Anna hát lớn như thể cô đang trình diễn ở Nhà hát Metropolitan và khán giả hưởng ứng bằng những tràng cười không dứt.

Những người còn lại của lớp tiếp tục, và Rickles yêu cầu Barnard nói giống như Julia Child, một điều hành viên ngành dược từ Pháp đọc giống như một người vùng Mississippi, và một điều hành viên ngành dược khác đọc giống như một cô hầu Pháp đầy gợi cảm. Mục đích! Bên cạnh việc giải toả căng thẳng vốn rất cần thiết, việc này cũng cho thấy cách mà giọng và âm có thể ảnh hưởng đến tác động của một bài diễn thuyết tới khán giả. Nếu không sử dụng giọng nói thì nhóm sẽ không hiểu bạn đang nói gì. Việc nhấn mạnh những từ cụ thể cũng có thể thay đổi nghĩa của điều bạn đang nói. Rickles nói, “Giọng của bạn cũng giống như phím đàn, đừng để giọng đều đều mà hãy dùng tất cả các phím bạn có.”

Cuối cùng, đã tới lúc gom tất cả các kỹ thuật lại cùng nhau. Cuối ngày thứ hai của lớp là bài kiểm tra thật sự để xem liệu nhóm có thực sự cải thiện kỹ năng nói của họ trong vòng 48 giờ không. Mỗi học viên được yêu cầu thuyết trình một cách thuyết phục trong vòng 4 phút vận dụng cấu trúc bài thuyết trình chuẩn, các phương tiện nghe nhìn hỗ trợ, một mục dành cho hỏi-đáp và tập trung vào giọng nói và ngôn ngữ cơ thể.

Với hầu hết học viên, điều này có nghĩa là giữ tay ở hai bên hoặc ra điệu bộ phù hợp. Charles nêu lên, “Hãy thực tế khi cung cấp thông tin, tỏ ra nhiệt tình về giải pháp của bạn, và tổ chức bài nói một cách rõ ràng.”

Với Bernard và Anna, sự khác biệt giữa lần đầu diễn thuyết với lần cuối thật ấn tượng. Bernard kết nối phần mở và kết và sử dụng các bằng chứng tốt để thuyết phục khán giả rằng các quỹ đầu tư tín thác của mình đáng mua; ngay cả trong những thời kỷ kinh tế bếp bênh. Hình ảnh trực quan của ông rất nhiều màu sắc và ông không đọc từ chúng. Anna sử dụng điệu bộ và cử chỉ khuôn mặt phù hợp, so với một ngày trước khi cô thường trả lời với một khuôn mặt lạnh như tiền. Giọng của cô cũng đã sôi nổi hơn trong khi thể hiện sự chuyên nghiệp, tạo điểm nhấn cho chuyên môn của cô. Cả hai học viên này đều nhận ra sự tiến bộ rõ rệt trong kỹ thuật của mình. Anna nói, “Với tôi, tôi muốn tham gia khoá học này để luyện tập nhiều hơn và sửa chữa một vài thói quen xấu mà tôi không nhận ra, như giữ tay ở đâu khi thuyết trình. Này, nếu bất kỳ ai trong chúng ta cũng giỏi biểu diễn thì chúng ta sẽ không ở Corporate America đâu; có lẽ chúng ta sẽ ở Hollywood đấy.”

In lại từ SMM


Trường Doanh nhân Đắc Nhân Tâm – Dale Carnegie Vietnam

 


Chương trình Tối thiểu đầu tư, tối đa hiệu quả

Comments are closed.

Kết Nối Với Chúng Tôi
Facebook   Twitter   Youtube   Flickr   LinkedIn  
Powered by WordPress | Original theme: Greeny | Edited by FG
,